ĐÃ ĐẾN LÚC

Thơ VIỆT ĐIỂU

 

Rên rỉ, khóc lóc, van xin đều hèn nhát

Alfred de Vingy

 

 

Không lẽ ta ngồi khóc mãi

Mặc lưu manh, trộm cướp tung hòanh

Mặc thú điên cuồng cắn

Tấm thân còm xác tả tơi?

****

Không lẽ ta hoài van vỉ

Ngửa tay xin từng chút tự do

Ngửa tay xin từng mảnh vụn sống

 ( đảng kia vẫn chẳng thèm cho)?

****

Đã đến lúc ta phải vùng đứng

Không van xin khóc lóc nhục hèn

Không gối quỳ lạy lục thú

Tự bẻ xiềng bứt xích lệ

****

Đã đến lúc ta phải bình quyền

Đất nước này không của riêng ai

Đất nước này không ngôi chủ- tớ

Không kẻ nào được phép giương oai

****

Đã đến lúc ta phải vùng đứng

Đòi tự do, dân chủ, nhân quyền

Tám mươi triệu công dân nước Việt

Phải hiên ngang dưới ánh mặt trời

****

Đã đến lúc ta phải vùng đứng

Đứng hiên ngang hào khí DIÊN HỒNG

Đạp bạo quyền xuống mồ chôn chặt

Ngẩng đầu cao ta bước đi ngão nghễ

 

SÀI GÒN 10/4/2006

VIỆT ĐIỂU

 

 

"..Go into whole world and proclaim the gospel to every creature(MK 16:15)"
For question or comments please write to Dan Than magazine

"copyright © 2006"

Dan Than Magazine, P.O Box 5474 Katy, Texas 77491-5474
For questions about this site contact our Webmaster