Thơ

 

NGHÌN NĂM BIA MIỆNG

Gửi Chinh, Đồng, Duẩn đồng chí.

 

Ông đã bỏ cõi trần, cõi thế

Bỏ đàn em, đồng chí, vợ con

Bỏ luôn thể xác héo mòn

Bỏ cao tham vọng, bỏ tròn mưu thâm!

 

Ông bỏ tất, bỏ nông dân đói

Bỏ công nhân tiếng nói thương đau

Cường hào, trí phú sang giầu

Ông đều bỏ chúng chẳng câu tạ từ!

 

Bỏ hết bốn trăm nghìn chết thảm

KhiNgười cày, cải cách ruộng,

Nhân văn, Giai phẩm?

Văn, Thơ phản động nấm mồđâu?

 

Bỏ chiến xa tràn vào sông Cửu

Bỏ dân công xương trắng Trường Sơn

Đêm dài khí lạnh thấu xương

Kiết lị, ngã nước Diêm vương đón chào!

 

Ông bỏ lại hồn oan, uổng tử

Dăm triệu người cả Bắc lẫn Nam

Để ông quyền chức cao sang

Nhan nhản vợ góa, hàng hàng con côi!

 

Ông cũng bỏ mùa màng tất bật

Thuế thu nhanh, thu vội cho xong!

Bỏ người dân héo cả lòng

Xoay được bữa tối, thế còn bữa mai?

 

Ông bỏ tuốt Mác-Lê nghĩa!

Bỏ ông , mồ mả cha ông

Ông cần cái gậy tầm vông

Hơn ân đức cha ông đền bồi.

 

Ông bỏ tất tần tật, bỏ hết

Bỏ những tha thiết khi xưa

Bỏ công nhân, bữa muối dưa

Bỏ nông dân vẫn người bừa thay trâu!

 

Ông đã bỏ - Bỏ lại tất cả

Chỉ bởi Tạo hóa an bài

Tin, không. Ông cũng gặp Ngài

công được thưởng, làm sai: tội tình!

 

Tội cùng phúc xử công minh

Tiếng thơm, danh trăm nghìn năm sau!

Trăm năm bia đá phai mờ

Nghìn năm bia miệng trơ trơ vẫn còn!

 

Xuân   TRẦN ĐÌNH NGỌC

 

 

 

"..Go into whole world and proclaim the gospel to every creature(MK 16:15)"
For question or comments please write to Dan Than magazine

"copyright © 2006"

Dan Than Magazine, P.O Box 5474 Katy, Texas 77491-5474
For questions about this site contact our Webmaster