Thơ

 

 

NĂM CÁI BÁNH



 

Nước Trời dành cho ai

không coi trọng của cải

không coi trọng phù hoa

không coi trọng tiền tài!

 

 

Nước Trời dành cho người

Biết kính Chúa trên hết

Biết thưong yêu mọi người

Biết đủ đủ hết!

 

 

Kìa coi cánh chim trời

Chúng kiếm ăn muôn nơi

Bòn bới từng hạt thóc

Nhưng no đủ thôi!

 

 

Không tích lũy của cải

Nhưng chúng không sợ hãi

ngày mai sẽ chết khô

vẫn mãi mãi!

 

 

Hãy coi con lạc đà

chui qua lỗ kim

Sẽ dễ hơn những

giầu vào  thiên đình!

 

 

Chúa đứng giảng vang vang

Từ nhiều nơi xóm làng

Dân ùn ùn kéo đến

nghe về nước thiên đàng.

 

 

Qua ba giờ rao giảng

Người nghe không bàn tán

Người vẫn kéo đến đông

Trên năm ngàn đàn ông!

 

 

Lại còn thêm phụ nữ

Kẻ bồng bế con nhỏ

Mẹ dắt hai, ba  con

Già, trẻ đều đủ.

 

 

 

Ðã quá trưa thật lâu

Ánh nắng đã ngả mầu

Người người đói mệt

Biết tìm thức ăn đâu?

 

 

đã định kiến

Chúa hỏi ông Phi-líp:

Kiếm đâu ra bánh

Phát mỗi người một ít?”

 

 

Phi-líp liền thưa rằng:

Thật xa xóm làng

Nhưng mua sao cho đủ

Hai trăm đồng không đủ!”

 

 

Ngay lúc đó An-

Trình rằng:”Có em

Mang nămbánh

Hai con be !”

 

 

Chúa truyền đưa Người coi

Rồi Người bảo Tông đồ

Bảo chúng dân thư dãn

Nghỉ ngơi trên bãi cỏ

 

 

Chúa giơ bánh, lên

Trước tiên Người đội ơn

Xin Chúa Cha ban xuống

Con dân Ngài hồng ân!

 

 

Xong Chúa bảo Tông đồ

Mang bánh, phát cho

Mọi người trên bãi cỏ

Cứ tự nhiên ăn no!

 

 

Mọi người đã no

Bánh, còn ê hề

Gom lại được mươi thúng

người xin đem về.

 

 

Bánh, để nuôi người

Nhưng không phải nước Trời

Chỉ xây bằng bánh,

lời của Người!

 

 

Dụ ngôn nhắn ta rằng

Phần xác lo phải chăng

Phần hồn cần chú trọng

Ngàyvềkhông ăn năn!

 

 

Xuân Trần Đình Ngọc

 

 

"..Go into whole world and proclaim the gospel to every creature(MK 16:15)"
For question or comments please write to Dan Than magazine

"copyright © 2006"

Dan Than Magazine, P.O Box 5474 Katy, Texas 77491-5474
For questions about this site contact our Webmaster