|
|
Phiếm luận…
VĂN
HOÁ ĐẢNG
Việt Hoàng
(Moskva)
Hôi
thối tột cùng
nước sơn hào
nhoáng
Khăn khẳn
đùn ra quả mìn "Văn hóa
Đảng"
Đây là một đoạn mở đầu
trong bài thơ Văn hóa Đảng của Nhược Bằng (Điện thư CLBDC 46).
Theo tác giả cho biết, thì đây là một chuyên mục mới trên truyền hình Việt
Nam, "rất tiếc" là chuyên mục này không được phát trên VTV4 để ba
triệu đồng bào Việt Nam đang sinh sống ở nước ngoài có điều kiện
"thưởng thức". Ngoài văn hóa dân tộc, văn hóa dân gian của Việt Nam ra, nay
chúng ta lại biết thêm một thứ văn hóa đặc biệt nữa đó là "văn hóa
đảng".
Quả thực là khó để hình dung ra thế nào là "văn hóa đảng"? Nếu
không sống ở Việt Nam,
không là người Việt Nam
(người nước ngoài) thì không thể hiểu mô tê gì về cụm từ này! Cũng giống
như chúng ta không hiểu gì khi có người nói về "văn hóa của đảng Bảo
thủ Anh" chẳng hạn. Nhưng thôi, chúng ta là người Việt thì cũng phải
hiểu ngôn ngữ của người Việt.
"Văn hóa đảng" có hay không? Chắc chắn là có cái thứ văn hóa đó!
Đảng (cộng sản Việt Nam)
đã cầm quyền 60 năm rồi, mà là cầm quyền tuyệt đối (đố ai chen vào được)
cho nên mọi chuyện từ nhỏ đến lớn đều liên quan đến đảng. Văn hóa là một
chuyện vô cùng quan trọng trong đời sống xã hội của người dân, cho nên đảng
phải "quan tâm" là đúng rồi. (Ngay cả chuyện các ca sĩ được mặc
quần áo hở rốn bao nhiêu phân cũng phải được đảng duyệt nữa là). Thế nhưng đảng
sợ dân vẫn chưa "thông" nên lại "đùn" thêm một chuyên
mục nữa là "Văn hóa đảng" trên Tivi.
Có lẽ đây là phát minh mới của trưởng ban tư tưởng văn hóa trung ương
Nguyễn Khoa Điềm. Nhưng phải nói ngay là dù Nguyễn Khoa Điềm, trong một lúc
mệt mỏi, chán chường, thiếu khôn ngoan nên đồng ý cho chuyên mục này ra đời
đã đành nhưng còn các vị trong bộ chính trị, các "giáo sư, tiến
sĩ", các "triết lý gia" của đảng đâu cả rồi mà lại không có
ý kiến gì về việc này? Theo thông lệ "nói lấy được", "cả vú
lấp miệng em"… từ trước tới nay của đảng là luôn đánh đồng
"đảng" với "dân tộc", với "nhân dân", với
"tổ quốc". Chỉ cần có ai đó nói động đến đảng một chút thôi (dù
chưa cần biết đúng sai thế nào) là đảng đã lu loa lên là "phản động",
"phản bội tổ quốc", "phản bội nhân dân"… Thì với việc
Nguyễn Khoa Điềm công nhận có một "văn hóa đảng" khác với văn hóa
dân tộc chính thống của Việt Nam, cùng với những từ ngữ mà chúng ta nghe đã
nhàm tai như "chính quyền của đảng, lịch sử của đảng, tư tưởng của
đảng, học thuyết của đảng, công lao của đảng…" đã khẳng định một việc:
Đảng Cộng Sản Việt Nam là một thực thể không liên quan gì tới dân tộc Việt
Nam, tới nhân dân Việt Nam.
Trong bài viết "Tổ
quốc trên hết", đăng trên Đàn Chim Việt, tác giả Lê Nhân đã
phân tích và khẳng định rằng : "Đảng Cộng Sản
Việt Nam là một chính đảng vô cha mẹ, vô gia đình, vô tổ quốc, là đứa con
hoang của Stalin và Mao Trạch Đông, là đứa con không quê hương, vô tổ quốc,
không nằm trong dân tộc Việt Nam". Vì thế từ nay mong rằng đảng đừng
"lập lờ đánh lận con đen" làm gì nữa. Nếu có ai phê phán đảng,
chỉ trích đảng… thì cứ khép tội "phản bội đảng", "chống lại
đảng" rồi đem bỏ tù hoặc xử bắn là xong. Luật pháp nằm trong tay đảng.
Đừng ghép cho họ những "cáo trạng" vô cùng khủng khiếp như
"phản bội dân tộc", "phản bội nhân dân"… mà lâu nay
đảng vẫn thường làm. Những cáo trạng đó là dành cho người dân để kết tội
những kẻ, những đảng đã phản bội lại họ.
"Văn là người". Văn hóa đảng cũng chính là "tính cách của
đảng", cái văn hóa đó, tính cách đó không phải ở đâu xa mà nó hiện hữu
mọi chỗ, mọi nơi, mọi lúc… trong cuộc sống hàng
ngày của mỗi người dân Việt Nam.
Trong bài viết này tôi sẽ cùng độc giả tìm hiểu xem cái "văn hóa
đảng" nó ra làm sao?
Thời sự nóng bỏng nhất
trong mấy ngày qua liên quan đến "văn hóa đảng" đó là cách đảng
"đón tiếp" cụ Hoàng Minh Chính mới đi chữa bệnh ở Mỹ về. Trước
khi cụ về thì trên các diễn đàn như BBC, Đàn Chim Việt… đã "nóng"
lên vì những dự đoán xem chính quyền Việt Nam sẽ đón tiếp cụ ra sao ? Thật
là trớ trêu vì đã có ý kiến đưa ra, tưởng để mà "đùa tí cho vui"
rằng là chính quyền chỉ còn cách ném cà chua và trứng thối (như khi ông
Khải đến Mỹ) cộng với mắm tôm vào cụ, thế mà nó đã trở thành sự thật. Khi
về nhà con gái cụ ở Sài Gòn đã bị khoảng mươi tên (chắc chắn là các đối
tượng đang chuẩn bị kết nạp vào đảng, chứ dân Sài Gòn không ai đi làm điều
đó cả, dù có trả họ tiền) đến quấy nhiễu (tạt axit vào nhà) và đòi
"trục xuất" cụ về Hà Nội ! Về đến Hà Nội cụ đã được "đón
tiếp" trọng thể hơn (với khoảng 50-100 người) với một khí thế
"hừng hực cách mạng" như hồi Cải cách ruộng đất (1954), hay
"cách mạng văn hóa" ở Trung Quốc (1960). Đám đông đã đánh vào đầu
cụ, người thân của cụ, đập phá nhà cụ… bấp chấp rằng cụ đã 83 tuổi và vừa
đi chữa bệnh về!
Nếu không có những thông
tin đáng tin cậy thì chính tôi cũng không thể nào tin được chuyện ấy có thể
xảy ra, mà lại xảy ra giữa Hà Nội, thủ đô của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ
Nghĩa Việt Nam "ngàn năm văn hiến", một "điểm đến an toàn và
thân thiện" (như lời quảng cáo của ngành Du lịch Việt Nam). "Văn
hóa đảng" bốc mùi trong thơ của Nhược Bằng từ tháng 5-2005 thì đến
1-12-2005 nó bốc mùi thật ra ngoài, ngay tại nhà cụ Hoàng Minh Chính. Mà
không hiểu ông Nguyễn Khoa Điềm và ông Phạm Chuyên (giám đốc công an Hà
Nội) bị "tẩu hỏa nhập ma" hay sao mà lại chỉ đạo công an và mật
vụ làm vụ này ? Không lẽ "Đảng Cộng Sản Việt
Nam quang vinh và muôn năm" không còn phương pháp nào để đối phó với
một ông lão 83 tuổi Hoàng Minh Chính, ngoài phương pháp "Bốc và…
Ném" (tên một bài viết cuả tác giả Lê
Nhân) nữa hay sao? Một màn kịch hết sức lố lăng và vụng về mà đứa con
nít cũng có thể lật tẩy được. Nếu quả thật người dân Việt Nam có quyền được bày tỏ chính kiến, bày tỏ
sự phẫn uất của mình như đám đông đã làm trước nhà cụ Chính thì Việt Nam
dân chủ quá rồi còn gì ? Những người Việt Nam
đấu tranh cho dân chủ thất nghiệp hết chứ còn đâu ?
Mà sau vụ này người dân Việt Nam rất nên phát huy "tinh thần cách
mạng" như hôm ở nhà cụ Chính, có nghĩa là nếu có ông quan nào nói bậy,
làm bậy thì người dân cứ việc tụ tập nhau lại và kéo tới nhà riêng rồi
"dần" cho một trận, không chừa một ai, kể cả con cái. Yên tâm đi ! Không ai bắt bớ đâu mà sợ, chính mấy ông công an đã nói là họ không thể can thiệp được khi người dân
quá phẫn uất rồi còn gì!
Thật tình thì những
chuyện như vừa xảy ra với cụ Chính cũng chỉ là một trong muôn ngàn cách ứng
xử theo kiểu "văn hóa đảng", "tính cách đảng" chứ không
có gì là quá bất thường, nó chỉ bất thường là cụ Chính rất cao tuổi và đang
bị bệnh. Có người bảo rằng, với cộng sản thì "già không bỏ, nhỏ không
tha", mà có lẽ đúng như vậy thật. Còn nhớ hồi đi học trong một bài thơ
của Tố Hữu có viết về tâm trạng một cậu bé 13 tuổi (Nguyễn Văn Hòa, tức cu
Theo) khi được ấn cho khẩu súng vào tay để đi "đánh giặc" rằng:
…Buổi đầu cầm súng biết
bao là mừng
Mẹ ơi súng đẹp quá chừng
Con đi đánh giặc mẹ đừng
lo chi…
Mẹ cười, thật giống cha
mi
Chẳng ăn chi cả, cứ đi
đánh hoài
Rồi chuyện của em Lê Văn
Tám (dù thật hay bịa) làm ngọn đuốc sống lao vào kho đạn của địch… đã chứng
minh rằng trẻ em cũng phải lao vào mũi tên hòn đạn, dù luật pháp quốc tế
cấm việc tuyển mộ trẻ em vào lính. Đảng biện bạch rằng :
hoàn cảnh Việt Nam
khác với các nước, "văn hóa đảng" là như vậy đó.
Người Việt có câu "nghĩa tử là nghĩa tận", đó là văn hóa của
người Việt Nam
ta từ ngàn đời nay. Nhưng "văn hóa đảng" thì không
! Việc chính quyền cộng sản can thiệp đòi chính phủ Philippines và
Indonesia đập bỏ các tấm bia tưởng niệm những người đã thiệt mạng trên con
đường trốn chạy cộng sản sau năm 1975, đã làm cho tim nhiều người ứa máu.
Đó cũng là "văn hóa đảng"!
Một hậu quả đau lòng từ "văn hóa đảng" mà ra, và nó còn hệ lụy đến
nhiều năm sau nữa đó là cách đối xử của con người, giữa con người với con
người, giữa con người với môi trường, giữa con người với tập tục văn hóa…
Có thể nói rằng mọi giá trị văn hóa, đạo đức, tinh thần của người Việt Nam
từ xưa đến nay đã bị "văn hóa đảng" bóp chết. Ta nghe nói đến sự
băng hoại đạo đức, xuống cấp nhân cách… nhưng thực sự thì còn ghê gớm hơn
thế nhiều.
Đi ngược thời gian một
chút để tìm hiểu sự hình thành của "văn hóa đảng". Với việc du
nhập học thuyết không tưởng Mác-Lênin, đảng cộng sản đã thực tâm thi hành
một trong những chủ thuyết của chũ nghĩa cộng sản là "đấu tranh giai
cấp". Với bản chất "sáng tạo của đảng" là "Trí, Phú,
Địa, Hào, đào tận gốc, trốc tận rễ", với sự chỉ đạo kịp thời của quan
thầy Trung Quốc, chiến dịch cải cách ruộng đất ra đời. Ngoài việc hàng vạn
người dân đã chết oan, những giá trị truyền thống của người Việt đã bị đảo
lộn hoàn toàn. Đó là khi con tố cha, vợ tố chồng, anh tố em. Khắp làng quê
Việt Nam
đã xảy ra những chuyện mà bây giờ nói nhiều người không thể tin được, ví dụ
có đứa con chỉ vào mặt bố mình quát:
- Mày có biết tao là ai không?
Người bố trả lời:
- Thưa ông con biết! Ông
là con của con!
Đó là thời kỳ mà "văn hóa đảng" hình thành. Thời kỳ mà sự thật và
lòng tốt đã phải rút vào "hoạt động bí mật", nhường chỗ cho sự
giả dối và đê tiện. Một thực tế chứng minh cho sự "ưu việt" của
văn hóa đảng đó là sự nói dối. Trong chế độ này nói dối là nói thật và nói
thật là nói dối. Khi ông Kiệt (cựu thủ tướng) nói lên một sự thật rất hiển
nhiên mà một người bình thường cũng biết đó là "nước Việt Nam là của
tất cả người Việt Nam chứ không phải riêng gì của các đảng phái" thì
đã gây nên một phản ứng kỳ lạ, nhiều người thảng thốt, hoang mang, thậm chí
hoài nghi!
"Văn hóa đảng" là con người phải mang cho mình nhiều mặt nạ. Cùng
một sự việc, với cấp trên họ nói khác, với bạn bè nơi vỉa hè nói khác, với
đồng nghiệp tại cơ quan nói khác,với vợ con nói
khác.
"Văn hóa đảng" bài xích giai cấp tư sản (vì đó là giai cấp bóc
lột), ủng hộ giai cấp bần cùng trong xã hội (?), nhiều lúc tính cách văn
hóa này lấn át cả luật pháp quốc gia. Ví dụ khi tham gia giao thông, cứ gây
ra tai nạn thì kẻ điều khiển phương tiện nhiều tiền hơn, luôn luôn là người
có lỗi. Chẳng hạn tai nạn xảy ra giữa người đi xe đạp và xe máy thì người đi
xe máy luôn luôn bị lỗi, nhưng họ sẽ vô tội nếu họ đâm vào xe ô tô ? Điều đó được pháp luật và xã hội thừa nhận. Nhiều
người Việt "khôn ngoan", biết lách luật để "kiếm sống"
bằng cách đi xe đạp cũ cố tình đâm vào xe máy rồi bắt đền tiền. Nhiều người
ác ý cứ bảo là họ ăn vạ, xin đểu. Thật ra họ là
những người thông minh, biết áp dụng linh hoạt "văn hóa đảng" để
kiếm cơm.
Có người sẽ bảo: chuyện ấy xưa rồi. Chưa đâu! Nó vẫn đang tồn tại đấy.
Não trạng từ chủ thuyết "đấu tranh giai cấp" vẫn còn đó. Những người
kinh doanh, buôn bán tư nhân vẫn được bộ máy công quyền như công an, thuế
vụ... "đặc biệt chiếu cố", xã hội và
người dân thì vẫn e dè. Những suy nghĩ cổ hủ như :
buôn gian bán lận, ngồi mát ăn bát vàng, gian thương... vẫn còn đó. Trong
khi một anh viên chức quèn ngồi ngáp vặt ở cơ quan nhà nước nhưng đã vào
biên chế vẫn có người thích, vẫn cứ oai ! Những
suy nghĩ xấu về những người làm ăn tư nhân trong nhân dân sẽ được xóa bỏ
nhanh chóng do những kết quả khả quan và thiết thực mà họ đang mang lại.
Nhưng những suy nghĩ về những tư nhân làm ăn đứng
đắn trong con mắt của các cơ quan nhà nước như công an, thuế, quản lý thị
trường, hải quan... thì còn lâu mới hết được. Do họ bị ảnh hưởng nặng nề
của "văn hóa đảng". Chính điều này mang lại cho những doanh nhân
thành đạt một sự bất mãn vì không được đối xử công bằng, họ liền "trả
thù" bằng cách phô trương sự giàu có của mình, họ tiêu tiền như rác,
họ ném tiền vào bất cứ nơi nào miễn là nơi đó họ được kính trọng và phục vụ
như một "thượng đế". Họ "bao" các quan chức đã bảo kê
cho họ nhưng không thể không khinh thường những kẻ đó. Những kẻ thấy tiền
thì sáng mắt, đưa bao nhiêu cũng thấy ít, nhưng hơi tý là giở luật này,
luật nọ ra để hạch sách và "ra oai".
Hành động này của các doanh nhân tuy thỏa mãn tính tự ái trước mắt nhưng sẽ
khoét sâu sự phân hóa giai cấp, do có tiền, nhiều tiền nên nhiều lúc họ
không những coi thường bọn quan chức (sau lưng) mà còn coi thường cả người
dân lao động nghèo (trước mặt). Tạo nên một sự đối đầu ngấm ngầm trong xã
hội. Người nghèo vừa sợ vừa tức (vừa khinh) những người giàu, nhưng họ lại
rất khát khao trở thành giàu có. Và khi trở thành giàu có rồi, họ lại quay
mặt lại với tầng lớp người nghèo (nơi mà mới hôm trước họ vẫn còn ở trong
đó).
Điều này những người dân ở trong miền Nam thường không thấy rõ vì
trong quá khứ họ chưa bị cơn sóng thần "cải cách ruộng đất" đi
qua. Người Nam
sống với nhau, cư xử với nhau thân thiện, tình người, cởi mở, ngay cả
khoảng cách chủ tớ, hay các quan hệ trong công việc cũng rất gần gũi. Tôi
xin lấy ví dụ nếu ở miền Nam, bạn vào quán ăn cứ gọi thoải mái mà không
phải hỏi giá tiền trước, bạn sẽ được phục vụ hết sức vui vẻ với nụ cười
trên môi của các nhân viên phục vụ, cuối bữa ăn bạn không cần phải xem thật
kỹ hóa đơn vì giá cả được tính đúng như trong thực đơn đã ghi. Trong khi đó
nếu ở miền Bắc, nếu bạn là người phương xa đến mà không hỏi giá cả trước
thì khi ăn xong bạn phải thanh toán đắt hơn vài lần so với giá đã ghi trong
thực đơn và bạn sẽ... không có cơ hội để thắc mắc.
Tại miền Bắc thì "văn hóa đảng" vẫn ảnh hưởng mạnh mẽ trong đời
sống người dân. Người giàu và nghèo, chủ và tớ, quan và dân... có những
khoảng cách rất lớn, do họ cố tình tạo ra. Chính điều này làm cho xã hội
Việt Nam
ngày càng thiếu thân thiện và cởi mở. Cư xử giữa con người với nhau trở nên
tồi tệ. Tâm trạng chung của mọi người Việt là lo lắng, bất an khi có bất cứ việc gì phải đi đến các cơ sở của nhà
nước, từ ủy ban, đến bệnh viện, trường học. Các nguyên tắc ứng xử thân
thiện cơ bản giữa con người với con người không còn nữa mà nhường chỗ cho
sự cáu gắt, hoạnh họe, làm khó dễ... để kiếm tiền. Khi đến các chỗ đó chúng
ta hoàn toàn lệ thuộc vào tâm trạng tốt hay xấu, vui hay buồn của người cần
gặp ! (Chuyện này ông Lê Đăng Doanh đã từng kể
rằng, cỡ như ông mà khi đến ủy ban Phường có việc cũng phải "giở
võ" là quen biết rất nhiều các "anh" trên Quận, Thành Phố,
rồi cũng phải xì ra 50.000 đồng mới xong được việc!)
Điều kỳ lạ nhất theo tôi thấy là những con người ở miền Bắc hay miền Trung
khi ở quê thì họ khó tính, cáu bẳn, chi li, căn cơ... khi vào đến miền Nam
thì họ không còn (hoặc bỏ đi rất nhiều) những tính toán thiệt hơn đó, họ
hòa đồng và xử sự thoải mái, thân thiện như người Nam. (Đây chỉ là nhận xét
của cá nhân tôi về một hiện tượng xã hội, không có ý chê trách hay nói xấu
ai). Lý giải điều này, theo tôi đó là môi trường sống. Với một xã hội không
cởi mở, kẻ này soi mói, dè chừng kẻ kia, thậm chí rình rập để tiêu diệt
nhau, người ta không dám sống thật với nhau, cởi lòng ra với nhau.
Đây cũng là nét đặc trưng rất "văn hóa đảng", đảng đã thành công
khi tạo ra một bầu không khí ngột ngạt, mất đoàn kết, nghi ngờ lẫn nhau,
phá hoại lẫn nhau trong người dân. Mục đích lâu dài là để người dân không
đứng chung với nhau được trong bất cứ một tổ chức nào. Nhãn tiền là đã phá
hủy nền văn hóa dân tộc lâu đời và tình nghĩa giữa con người Việt Nam với
nhau.
Một đặc tính cũng rất mang nặng mầu sắc của "văn hóa đảng" đó là
cố tình ru ngủ quần chúng bằng những điều dối trá và cường điệu như :
"người Việt Nam thông minh, cần cù, chịu khó, khéo tay... Nước Việt Nam
giàu và đẹp, rừng vàng biển bạc, đất phì nhiêu, thiên nhiên ưu đãi...". Tôi cũng không phủ nhận những điều này nhưng
những đức tính tốt đẹp đó có làm cho dân tộc ta trở nên hùng mạnh và giàu
có hơn không? Trong khi đó người Nhật dạy dỗ con em họ từ ngày đầu tiên đi
học rằng "dân tộc chúng ta là một dân tộc bất hạnh, chúng ta sinh ra
trên mảnh đất nghèo nàn, không có một chút tài nguyên nào... nếu các em
không chịu khó học tập thì chúng ta sẽ bị thua kém các dân tộc khác...".
Sự tuyên truyền dối trá và mị dân này trong 60 năm qua đã làm cho nhiều
người tưởng thật, họ quen với sự khen ngợi giả dối mà quên đi hiện thực.
Bây giờ có ai đó nói lên sự thật (mà sự thật thì phũ phàng và khó nghe !) thì vẫn có một số ít người không thể chịu nổi và
phản ứng gay gắt mà không cần tìm hiểu bản chất sự việc cho đến cùng và
tường tận một cách khoa học, khách quan. (Tôi ví dụ, có ai đó nói rằng ông
Hồ nói dối, ông có vợ, có con... thì cho dù đó là sự thật, nhưng vẫn có
người sẽ không tin và còn phản ứng gay gắt!)
Nhân nói chuyện ông Hồ tôi cũng xin đề cập đến một tính cách của "văn
hóa đảng". Trong di chúc ông Hồ bảo là phải thiêu ông ta, nhưng đảng
đã không làm điều đó mà lại xây lăng. Như vậy thì lời nói cuối cùng của
ông, nguyện vọng cuối cùng của ông Hồ, đảng cũng không thèm đếm xỉa. Gần 40
năm nay ông Hồ vẫn nằm đó, không hề được chôn cất hay hỏa táng. Một nguyện
vọng đơn giản nhất của con người sau khi chết (mà ai cũng có thể thỏa mãn
được) đó là "mồ yên, mả đẹp", "sống mái nhà, chết nấm
mồ"... thì với ông Hồ vẫn mãi không thành hiện thực. Chẳng lẽ đây là
quả báo!
"Văn hóa đảng" là vậy, đảng đã không ngần ngại hy sinh cả thân
xác của ông Hồ để phục vụ cho sự tồn tại của đảng. Nhiều người không lý
giải nổi là vì sao đảng lại bỏ một số tiền khổng lồ như vậy cho cái xác của
ông Hồ ? (Tiền trả cho các chuyên gia Nga, tiền
bảo dưỡng và duy trì lăng, và cả một bộ tư lệnh bảo vệ lăng... lên đến vài
ngàn tỉ đồng trong một năm, trong khi đất nước vẫn còn lầm than, nhiều trẻ
em không thể đến trường học vì nhà nghèo). Thật ra điều đó cũng không có gì
lạ. Việc đảng tồn tại mới là quan trọng còn "dân đen" thì sống
chết mặc bay. Theo tôi, mục đích của việc xây lăng cho ông Hồ và cùng với
đó là sự tuyên truyền nhằm thần thánh hóa ông ta, nâng ông lên làm ông
thánh của dân tộc, thành tư tưởng Hồ Chí Minh... là để làm tấm bình phong
che chở cho đảng. Lập luận của đảng cũng đơn giản thôi :
"Đảng là do ông Hồ sinh ra, mà ông Hồ là ông thánh của Việt Nam
(có công giành được chính quyền từ tay Nhật-Pháp), cho nên bây giờ và mãi
mãi về sau, dù đảng tốt hay xấu cũng cứ phải lãnh đạo đất nước. Đứa nào nói
xấu đảng, chống lại đảng cũng tức là nói xấu ông Hồ và chống lại ông Hồ ? Kẻ đó là tội đồ của dân tộc, của đất nước!"
Một nét nữa cũng rất là mang đậm tính "văn hóa đảng" đó là có cái
gì hay, tốt thì đảng vơ hết vào mình, cho đó là công lao của mình (cũng
giống như việc giành được chính quyền hồi năm 1945), còn cái gì xấu xa, bất
hạnh thì đổ cho "tàn dư của đế quốc" hoặc thiên tai bão lụt. Ví
dụ khi người nông dân được mùa thì báo đài đảng không bao giờ quên nói thêm
"nhờ sự quan tâm của các cấp ủy đảng, nhờ sự chỉ đạo kịp thời và sáng
suốt của các cấp chính quyền...", nhưng nếu mất mùa thì lại đổ cho
thiên tai, vì vậy ca dao Việt Nam hiện đại mới có câu:
Mất mùa là tại thiên tai
Được mùa là bởi thiên
tài đảng ta...
Trong thời gian gần đây,
đảng thấy rằng dân chúng ngày càng "kêu ca" dữ nên càng tranh thủ
và lợi dụng sự tàn phá của thiên nhiên như hạn hán, lụt bão để "chạy
tội". Nếu ai hay xem VTV4 hoặc ở Việt Nam đều thấy rằng khi có thiên
tai (lụt, bão mà năm nào Việt Nam chẳng có) thì các báo đài đảng đưa tin
rất nhanh, đầy đủ, tường tận, liên tục, không mệt mõi (thậm chí cường
điệu)... sau đó là sự "thăm hỏi động viên" của các vị lãnh đạo
đảng và nhà nước, và sau cùng là quyên góp và ủng hộ đồng bào, v.v. Riêng
chuyện quyên góp và ủng hộ đồng bào khi bị thiên tai cũng có thể viết thành
sách được. Gọi là ủng hộ cho vui chứ thực tế đảng cứ "đè" dân ra
mà thu (nhất là đối với cán bộ, công nhân ăn lương
nhà nước), đố ai dám "không ủng hộ". Thật ra không phải dân mình
"vô cảm" với đồng loại như vậy mà là họ không bao giờ tin rằng số
tiền đó đến với người nghèo, đến với những địa chỉ cần đến (một niềm tin
hoàn toàn có cơ sở). Thậm chí có người còn "đùa" rằng, mỗi khi có
thiên tai, dân thì lo chứ đảng thì rất mừng!
Cũng để câu giờ, quanh
co, mị dân nên đảng đã làm rất nhiều việc vô lý, lấy thúng úp voi, lấy
thành công nhỏ che cho thất bại lớn. Việc đầu tư một cách thái quá (có chủ
đích) vào những việc như đối với thể thao chẳng hạn khiến nhiều người phải
lên tiếng. Đành rằng phát triển thể thao cũng là một việc quan trọng nhưng
việc làm cho kinh tế phát triển, thu nhập người dân cao hơn, điều kiện sống
ngày càng cải thiện hơn, để có thể so sánh với các nước trong khu vực và
thế giới mới là quan trọng và cần thiết.
Bài báo "Từ cái ao
nhỏ SEA Games" của tác giả Bùi Văn (Vietnamnet) đã nhận được sự
đồng tình của rất nhiều bạn đọc trong và ngoài nước. Điều đáng để suy ngẫm
trong bài báo này không phải là sự vô lý khi "ngành thể thao
Philippines chỉ đầu tư 2 triệu USD để chuẩn bị SEA Games 23, còn ta thì chỉ
riêng thể thao đã đầu tư 133 triệu USD để chuẩn bị SEA Games 22, một con số
kỷ lục mà cả các nước giàu như Singapore hay Brunei cũng chẳng dám chi đến
thế" mà là sự ưu tư của tác giả cũng như những người quan tâm đến vận
mệnh của đất nước. "Nếu như trong bóng đá, chúng ta buồn vì chỉ đứng
thứ hai, thì trong kinh tế, sao chúng ta không ray rứt vì mãi đứng gần cuối ? Tại sao chúng ta nhiều Huy Chương Vàng đến thế,
mà đến nay trong danh sách 200 công ty đứng đầu châu Á, vẫn chưa có một
công ty Việt Nam ?", và giấc mơ của tác giả
cũng là giấc mơ chung của cả dân tộc Việt Nam "Hãy mơ đến ngày mà
chúng ta tự hào tuyên bố không cần viện trợ nữa, như Thái Lan đã tuyên bố
cách đây mấy năm. Hãy mơ đến ngày chúng ta có những công ty hàng đầu thế
giới, hay đại học hàng đầu thế giới…". Xin
cám ơn nhà báo Bùi Văn. Nhưng tôi tin rằng nếu ngày nào còn "Đảng Cộng
Sản Việt Nam quang vinh và muôn năm" thì giấc mơ của anh, của tôi và
bao nhiêu giấc mơ chân chính khác của người dân Việt Nam sẽ không bao giờ
thành hiện thực.
Tôi cũng tin rằng cái "văn hóa đảng" vẫn sẽ còn gặm nhấm, bào mòn
và tiêu diệt dần văn hóa truyền thống của ngườiViệt Nam ta nếu cái
"văn hóa" đó vẫn còn được "bảo kê" bởi một tổ chức phản
dân chủ như Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Nếu nói về "văn hóa đảng" để mà nói thì có nói hết cả ngày cũng
không hết. Chỉ biết rằng một điều là nó đang cùng với các "bộ
phận" khác của đảng "giết mòn, giết dần" dân trí người Việt
ta. Xin mượn câu thơ cuối của tác giả Nhược Bằng để kết thúc cho bài viết
này:
Giết nhau
nào phải bom bi
Giết bằng “mìn thối”
suy vi giống nòi!
|