Về Khôn và Dại
Phan Bá Việt

 

«... Muốn làm ăn lớn được ở Việt Nam thì phải hoặc biết đi bằng hai đầu gối hoặc biết đi bằng hai chân của người khác ...»

Tôi đã gặp hắn đôi ba lần tại nhà một người bạn ở bên Đức. Nhưng tôi không biết hắn là con của chú tôi. Bởi vì hắn sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, còn tôi sinh ra và lớn lên ở miền Nam. Sau ngày cộng sản chiếm miền Nam, tôi bị đi cải tạo. Khi vừa ra khỏi tù cải tạo, tôi liền vượt biên ngay nên chưa được biết hắn. Tình cờ trong chuyến về Việt Nam thăm gia đình, đúng vào dịp hội nghị APEC, tôi được gặp hắn tại nhà anh chị tôi và được biết hắn là con của chú út bị kẹt lại Bắc năm 1954.


Hiện nay hắn là công dân Đức và đang định cư ở Đức. Hắn có vợ và hai con. Hắn rất mồm mép. Khi biết tôi là anh của hắn và đang định cư ở Hà Lan, hắn không còn giữ ý như những lần gặp trước ở bên Đức. Hắn ăn nói không che đậy và thẳng ruột ngựa: "Em đã đi rất nhiều nơi trên thế giới từ châu Mĩ đến châu Phi và Trung Đông để tìm thị trường làm ăn. Lần này em về nước cũng là để dò tìm thị trường làm ăn vì Việt Nam sau khi gia nhập WTO có thể có nhiều cơ hội tốt để làm ăn". Tôi hỏi hắn: "Vậy chú có thấy được cơ hội nào để làm ăn ở Việt Nam chưa ?". Hắn nói: "Ở Việt Nam thì vẫn như vậy. Muốn làm ăn lớn được ở Việt Nam thì phải hoặc biết đi bằng hai đầu gối hoặc biết đi bằng hai chân của người khác. Em tìm thị trường ở Việt Nam là để làm ăn ở bên Đức. Lúc này em còn đang quan hệ và khảo sát nên chưa có thể trả lời dứt khoát được".


Sau đó hắn kể về vợ và hai con của hắn: "Vợ em, kém em 10 tuổi, rất tháo vát và đảm đang. Hiện nay vợ chồng em có một cửa tiệm, làm ăn cũng khá phát đạt. Vợ em lo trông coi cửa tiệm, còn em thì chuyên lo chạy hàng. Vợ em là con của một đảng viên cao cấp nên gia đình vợ em khá giàu có. Chẳng những em không phải chu cấp gì cho gia đình nhà vợ mà còn được gia đình nhà vợ giúp đỡ. Mỗi khi em hoặc gia đình em về Việt Nam đều được gia đình vợ đài thọ mọi chi phí. Em chỉ phải chu cấp cho gia đình bố mẹ em nên cũng đỡ gánh nặng. Vợ chồng em cũng đã mua được một căn nhà biệt lập khá rộng rãi để ở. Em có hai thằng con trai. Đứa lớn năm nay 16 tuổi. Đứa nhỏ mới 12 tuổi.


Đứa lớn học khá giỏi. Còn hai năm nữa thì thằng lớn sẽ lên đại học. Nhưng thằng lớn dại lắm. Nó chỉ lo học cho giỏi và cố gắng chấp hành đúng luật pháp ở đây để mong có một cái job kiếm nhiếu tiền. Theo em thì thằng này chỉ có thể sống được ở Đức thôi. Vì ở Đức đa số người dân đều tôn trọng luật pháp. Chứ nó mà đi sống ở các nơi khác, chẳng hạn như ở Việt Nam thì chẳng có đất đứng. Nhưng dù sao thì em cũng yên tâm về thằng lớn vì nó sẽ ở Đức và trở thành người Đức.


Thằng em học cũng khá giỏi, có khi còn giỏi hơn thằng anh. Thằng này đã bắt đầu vào trung học và cũng vào học ở trường để lên học đại học như thằng anh. Thằng em này rất khôn. Từ lúc 8 tuổi nó đã biết vào siêu thị uống nước ngọt và ăn kẹo bánh không trả tiền. Đã từ lâu, nhà em chẳng phải mua nước ngọt và kẹo bánh cho nó."


Thấy tôi trợn mắt nhìn, hắn bổ túc thêm: "Uống nước ngọt và ăn bánh kẹo không trả tiền nhiều lần mà không bị bắt mới là khôn, chứ mà để bị bắt thì đâu có thể được coi là khôn. Thằng nhỏ nhà em vào siêu thị lấy nước và bánh kẹo ăn uống tại chỗ rồi đi ra chứ có mang ra ngoài đâu mà có thể bị bắt."

 

Tôi lên tiếng phản đối hắn: "Tại sao chú lại để cho con làm như vậy? Tại sao chú lại tập dần cho con chú thói quen ăn cắp từ nhỏ? Ai cũng làm như con chú thì xã hội làm sao còn được yên ổn? Xã hội sẽ trở thành xã hội của những kẻ tìm cách ăn cắp lẫn nhau thì làm sao sống được với nhau đây? Chính vì vậy mới có luân lí và luật pháp để bảo vệ sự công bằng và yên ổn cho mọi người sống trong xã hội."

 

Thấy tôi có vẻ nổi nóng, hắn vẫn cười hề hề nói tiếp: "Anh bớt nóng đi. Đúng là anh đã bị văn hóa và tôn giáo của những kẻ thống trị trước đây đầu độc nặng rồi. Anh đã bị bọn lưu manh ấy giáo dục xem xét lịch sử một cách quá chủ quan. Tại sao lại nhìn lịch sử cuộc sống dưới góc độ coi chiến tranh là những bất trắc của lịch sử và coi hoà bình là điều tự nhiên của cuộc sống? Nếu anh nhìn cuộc sống và lịch sử dưới góc độ cuộc sống con người là một cuộc chiến tranh triền miên giữa con người với nhau, là những cảnh tranh giành giữa nhóm này nhóm kia và hoà bình là những bất trắc hiếm hoi của lịch sử và cuộc sống thì anh sẽ thấy cách giáo dục của em không có gì để phản đối. Anh đọc lại lịch sử nhân loại đi. Có phải lịch sử đó là lịch sử của những cuộc ăn cướp không? Và như vậy có phải chiến tranh là điều tự nhiên của cuộc sống không? Anh hãy sống thực tế đi, đừng mơ mộng hão huyền. Anh hãy nhìn thực tế chung quanh anh để xem. Những kẻ được coi là sống đạo đức theo luân lí cổ truyền dạy bảo, có ai là người có địa vị và giàu có lớn không? Trong xã hội hiện nay chỉ có những kẻ ăn cướp, lường gạt, gian trá mới có chức quyền và sống giàu có, thoải mái. Anh hãy thử điểm lại những khuôn mặt có quyền lực mà chúng ta có thể kiểm chứng được để thấy là điều em nói đúng sự thực. Hồ Chí Minh được dân chúng gọi là Bác và tôn thờ như thánh sống cũng chỉ là một kẻ lưu manh lường gạt. Có ai dày mặt, đội tên giả để tự ca ngợi mình như Hồ Chí Minh không? Vợ nọ con kia mà không dám công khai để làm như mình vì nước vì dân nên phải hi sinh cuộc sống hạnh phúc lứa đôi. Lê Đức Anh khai man lí lịch, làm chỉ điểm cho mật vụ Pháp mà lại nắm quyền lực cao nhất nước một thời và ngày nay vẫn còn quyền lực lớn đối với Đảng Cộng Sản Việt Nam. Lê Duẩn và Lê Đức Thọ cũng là những tên lưu manh giết người không gớm tay, đã một thời làm mưa làm gió trên đất nước ta và ngày nay, dù đã chết, vẫn còn bị nhiều người thù ghét. Tân thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng là kẻ phạm pháp, làm trái luật nhà nước, chuyên môn kinh tài buôn lậu cho đảng cộng sản từ Hà Tiên cho đến vùng biên giới Lào-Thái lúc còn ở cấp sĩ quan. Vì vậy anh đừng lấy làm lạ khi ông được bổ nhiệm làm thống đốc ngân hàng mặc dù ông chẳng có học hành gì về kinh tế tài chánh và ngày nay làm thủ tướng. Những nhân vật lưu manh và gian trá còn nhiều, em có kể ra anh cũng không biết họ là ai."


Tôi nêu thắc mắc với hắn: "Tại sao có lần tôi kể về Hồ Chí Minh theo như tài liệu của Nguyễn Minh Cần và Vũ Thư Hiên viết thì nhiều người đỏ mặt tía tai đòi đánh và cho là tôi nói bậy, xuyên tạc, bị Mĩ Nguỵ tuyên truyền đầu độc? Điều này cho thấy là vẫn còn nhiều người tôn sùng Hồ Chí Minh như thánh sống. Tại sao lại có chuyện lạ như vậy?"


Hắn lại cười hề hề và nói: "Tại sao anh tối dạ vậy? Những kẻ tin tưởng và tôn thờ Hồ chí Minh như thánh sống chỉ là những kẻ ngu. Chính vì vậy bọn họ vẫn nghèo khổ và làm đầy tớ. Những người khôn đều biết rõ về Hồ chí Minh như anh đã biết. Những người ấy là những người có quyền cao chức trọng trong xã hội này. Họ phải giáo dục cho người khác tin tưởng mù quáng vào những điều mà họ bịa đặt ra để trở thành những người ngu cho họ dễ thống trị và bóc lột. Nếu ai cũng khôn như họ thì làm sao thống trị được? Anh nên nhớ là ở xã hội này, càng lưu manh càng gian trá thì càng quyền cao chức trọng và giàu có. Và càng gian trá thì càng phải giáo dục xã hội sống theo những gì mà họ tuyên truyền và tô màu để dễ bề cai trị. Anh không thấy đất nước Việt Nam này thối và có nhiều chuyện ngược đời à? Anh không thấy đường đi ở Việt Nam đầy phân à? Nào là màu xanh phân ngựa, nào là màu vàng phân bò nhan nhản trên đường. Những loại phân này thối lắm nhưng nhờ có đeo súng nên có quyền đớp được nhiều tiền vì ai cũng sợ phân mà phải nộp. Cái gì có thể bắt nhân dân ủng hộ đều có kèm hai chữ "nhân dân" như "quân đội nhân dân", "ủy ban nhân dân" , "hội đồng nhân dân", "toà án nhân dân", v.v. nhưng cái gì liên quan đến tiền là của "nhà nước" như "ngân hàng nhà nước", "kho bạc nhà nước". Còn chuyện đền ơn đáp nghĩa, đó là một trò hề: tặng một ngôi nhà tình thương cho một gia đình liệt sĩ giá khoảng 6 triệu đồng, nhưng gia đình đó phải chi là nào là tiền xe cộ ăn nhậu cho quan lớn tốn có khi gấp đôi căn nhà được tặng. Những chuyện ngược đời như thế này xảy ra hàng ngày và sẽ còn xảy ra dài dài nếu xã hội vẫn còn bị những người mà dưới mắt anh là những người lưu manh, và dưới mắt em là những người khôn, tiếp tục cai trị."


Tôi hỏi hắn: "Chú khôn vậy tại sao không ở Việt Nam mà sống lại đi định cư ở Đức và còn trở thành công dân Đức?" Hắn lại vừa cười hề hề vừa nói: "Đấy cũng là một việc làm khôn của những người khôn. Ở Việt Nam thì em không đủ sức đi bằng hai chân. Em lại không biết quỳ. Còn đi bằng hai chân của người khác thì cũng chỉ là giai đoạn. Bởi vậy em cần tìm một hậu cần vững chắc để tùy thời, tùy công việc mà mượn hai chân của người khác để đi. Khi hai chân này yếu thì lại lui về hậu cần nghỉ ngơi và chờ tìm được hai chân khác khoẻ mạnh hơn." Hắn nhấn mạnh: "Chỉ có những người khôn mới biết tìm một hậu cần vững chắc ở một nước văn minh Âu Mĩ. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng là một người khôn tuyệt vời. Ông cũng đã biết tìm một hậu cần vững chắc ở Mĩ. Ông cho con lấy một Việt kiều ở Mĩ để có được một hậu cần vững chắc khi cần lui thì có chỗ lui."


Tôi lại hỏi hắn: "Như vậy những người tìm cách vay mượn tiền bạc để đến Đức, sau đó bị bắt đưa vào trung tâm chờ bị trả về Việt Nam, do đó phải đi ăn cắp để có đủ tiền trả nợ đã mượn khi phải về Việt Nam cũng là những người khôn phải không?"



Hắn lắc đầu chán ngán: "Em không ngờ anh lại tối dạ hơn mức em tưởng tượng. Những người này cũng chỉ là những người vừa ngu và vừa dại. Họ chỉ biết mù quáng nghe theo những lời xúi dại mà không chịu kiểm chứng với thực tế. Họ không biết là trước đây người Đức tiếp nhận người Việt Nam vì lòng nhân đạo và vì mặc cảm tội lỗi đã chống Mĩ và ủng hộ cộng sản Việt Nam trong cuộc chiến tranh Việt Nam để đất nước Việt Nam rơi vào nghèo đói mất tự do. Nhưng từ sau khi Việt Nam đổi mới, cho làm kinh tế thị trường và chủ nghĩa cộng sản bị sụp đổ ở Liên Xô và Âu châu thì những tình cảm ấy đã đi vào quên lãng. Việt Nam đâu còn được nằm trong danh sách được tiếp nhận ở Đức nữa?"


Tôi lại hỏi hắn: "Thế tại sao chú không mượn hai chân của bố mẹ vợ để đi?" Hắn cười và nói: "Bố mẹ vợ em đâu có chân mà mượn! Ở trong đảng, thời nào ông bà ấy cũng chỉ biết đi bằng đầu gối nên lúc nào cũng có được cái ghế tốt để kiếm chác."


Tôi nói với hắn: "Anh thấy cách hành xử và lí luận của chú rất là mâu thuẫn. Khi thì chú ủng hộ gian trá lường gạt, khi thì chú lại ủng hộ những giá trị luân lí, đạo đức cổ truyền mà ông cha chúng ta đã dạy bảo." Hắn trả lời: "Em hành xử và lí luận rất nhất quán. Em dựa vào quyền lợi vị kỉ của con người để hành xử và lí luận. Điều gì có lợi lúc này và ở đây thì tôn vinh. Lúc khác và ở nơi khác không có lợi thì đả phá. Theo em thì đó là cách hành xử của những người khôn. Và trong xã hội Việt Nam hiện nay chỉ có đất đứng cho những người khôn như vậy."


Tôi lại góp ý thêm với hắn: "Không phải ông cha chúng ta đã coi những thời kì hoà bình trong cuộc sống là điều tự nhiên và những thời kì chiến tranh chỉ là bất trắc của lịch sử. Mà trái lại. Chính vì vậy ông cha chúng ta mới quy định những luật lệ và luân lí để làm giảm bớt thói hung bạo và cướp đoạt của con người, giúp con người sống yên ổn và hoà bình với nhau. Một đàng chúng ta mong muốn cướp đoạt của người khác, một đàng chúng ta lại muốn sống với nhau hoà bình yên ổn. Chúng ta đang sống trong một mâu thuẫn giữa thực tế ham muốn cướp đoạt và lí tưởng mong ước hoà bình. Mẫu thuẫn này tại sao lại tồn tại ở Việt Nam và những nước độc tài nghèo đói? Tại sao ở Đức và ở Hà Lan ít có mâu thuẫn này? Chú là người khôn và thông minh vậy chú thử nghĩ xem tại sao? Nguồn gốc của mâu thuẫn ấy là ở đâu? Có phải là ở cơ chế tổ chức xã hội không? Nếu đúng như vậy thì phải làm gì?"


Hắn ngồi thừ ra suy nghĩ một lúc khá lâu và trả lời: "Theo em thì đúng là tại cơ chế tổ chức xã hội. Bao lâu Việt Nam còn cơ chế tổ chức xã hội như thế này thì xã hội Việt Nam còn tồn tại mâu thuẫn trên. Em đồng ý với anh là cần phải thay đổi cơ chế tổ chức xã hội ở Việt Nam. Việt Nam phải là một nước dân chủ đa nguyên thực sự nếu mọi người đều muốn có một cuộc sống yên ổn hoà bình và có cơ hội đồng đều để sống. Nhưng làm cách nào để thay đổi được cơ chế này khi khối trí thức Việt Nam chỉ biết đi bằng hai chân của người khác hoặc bằng đầu gối để kiếm tiền bạc và danh vọng?"

 

Phan Bá Việt

(Den Haag)

Trích từ thongluan.org

 

"..Go into whole world and proclaim the gospel to every creature(MK 16:15)"
For question or comments please write to Dan Than magazine

"copyright 2006"

Dan Than Magazine, P.O Box 5474 Katy, Texas 77491-5474
For questions about this site contact our Webmaster