Tiên sư mấy thằng Mỹ!
Đáy

 

“…Và im lặng nghe hắn giải thích. Từ một năm nay hắn mất gần năm triệu đô vì stock xuống giá. Mấy cái building của hắn mất giá hơn 30%, riêng cái mall hắn đang hùn vốn xây dựng thì gần như mất trắng. Hắn đau lắm…”

Hắn bảo tôi: "Tao phá sản rồi!"  Tôi đáp: "Ít ra mày còn có sản để mà phá, thế là may lắm rồi. Như tao đây muốn phá sản cũng chẳng được".

Hắn văng tục:

- Đ.M. câm mồm ! Đừng giở cái giọng ba que xỏ lá đó ra, ông đang giận điên tiết lên đây này.

Thôi thì tôi đành nhượng bộ trước bạo lực vậy. Và im lặng nghe hắn giải thích. Từ một năm nay hắn mất gần năm triệu đô vì stock xuống giá. Mấy cái building của hắn mất giá hơn 30%, riêng cái mall hắn đang hùn vốn xây dựng thì gần như mất trắng. Hắn đau lắm. "Mẹ cha nó, chỉ trong một năm trời mà mất mẹ hơn mười triệu đô, gần một nửa gia tài xây dựng bằng mồ hôi nước mắt", hắn kết luận.

Không phải tôi vui mừng trước sự đau khổ của hắn. Hắn là một thằng bạn tốt, giàu có mà không đổi bạn như hắn thật là hiếm. Hắn vẫn rất gần gũi với tôi và cũng không keo kiệt như phần lớn những người giàu. Hắn giúp tiền cho nhiều công tác từ thiện ở Việt Nam. Năm trước, khi con tôi vào đại học, hắn tặng cho nó một chiếc Toyota nhỏ còn khá mới. Tuy vậy tôi vẫn có cảm giác như được an ủi trước những gian truân của hắn. Mình nghèo thì ít ra không có cái nhức đầu của người giàu. Cũng không phải là tôi không mất mát gì. Tôi ở một khu nghèo, khá xa trung tâm thành phố và nghe nói cái nhà của vợ chồng tôi đã xuống giá ghê lắm, như mọi căn nhà trong khu này. Nhưng tôi không thấy mất mát gì cả. Cái nhà của tôi chỉ có công dụng duy nhất là để ở, và dù nó lên giá hay xuống giá thì tôi vẫn ở, thế thôi, chẳng thay đổi gì.

Như không dằn được sự bực tức, hắn nói tiếp:

- Tiên sư mấy thằng Mỹ ! Chúng nó thực là vô tích sự. Thế giới đã có một phân công lao động rõ rệt, cả thế giới lao động sản xuất, còn chúng nó có bổn phận phải mua sắm và tiêu thụ. Chỉ có thế thôi mà chúng nó cũng không làm được. Người ta đã làm đủ cách để chúng nó tiêu thụ. Mua sắm chỉ cần đưa credit card và ký tên, thế là xong, đâu có phải trả tiền để mà tiếc của, có khi chỉ cần vào Internet gõ vài chữ, click vài cái vào mouse là xong, hàng giao tận nhà. Vậy mà nó cũng không làm được

Tôi chợt nghĩ tới một thắc mắc muốn hỏi những người tài giỏi như hắn từ lâu mà chưa có dịp:
- Nhưng nếu nước Mỹ cứ vay tiền mà ăn xài mãi thôi sẽ có lúc phải phá sản. Làm sao có thể tiếp tục như thế mãi được!

- Đó, đó! Mày cũng ngu như thằng Bush. Ai dám để cho nước Mỹ phá sản? Nước Mỹ phá sản thì ai trả những món nợ, ai mua hàng Nhật, Trung Quốc, Ấn Độ, Nam Hàn... Cả thế giới sẽ phá sản theo. Cho ăn kẹo cũng không thằng nào dám để cho Mỹ phá sản cả. Càng cho Mỹ vay tiền nhiều càng thấy phải cho vay nhiều hơn nữa để Mỹ tiếp tục mua sắm. Bổn phận của mấy thằng Mỹ chỉ là ăn xài thả cửa, mượn tiền của thằng Tàu để mua hàng Trung Quốc và để chế vũ khí thật tối tân, chuẩn bị nện Trung Quốc nếu có ý đồ bành trướng bá quyền. Thằng Bush thiếu vision, dở ẹc. Nó lú mà chú nó cũng không khôn. Đáng lẽ những thằng cố vấn của nó mở mắt cho nó.

Hắn ngừng lại mà lúc rồi thở dài:

- Cũng tại tao ham đầu cơ nên mới mắc nạn.

Tôi khoan khoái được giải toả khỏi sự ngu dốt và mời hắn ở lại ăn trưa với vợ chồng tôi. Hôm nay nhà tôi có phở.

Hắn đáp:

- Cũng được, nhưng phải nhanh lên. Hôm nay tao đến đây để xem một cái building. Khu này nhà đất đang xuống giá hơn 70%. Lúc này là lúc phải mua.

 

 

Trích từ thongluan.org

 

"..Go into whole world and proclaim the gospel to every creature(MK 16:15)"
For question or comments please write to Dan Than magazine

"copyright© 2008"

Dan Than Magazine, P.O Box 5474 Katy, Texas 77491-5474
For questions about this site contact our Webmaster