|
Phiếm luận…
AI ĐIÊN, AI CUỒNG TÍN?
Hồ Chi Mỗ
(Paris - 06/03/2006)
Ngày
30-9-2005, nhật báo Jyllands-Posten của Đan Mạch đăng tải 12 bức tranh biếm
họa Mahomet. Hơn ba tháng sau, một số hữu trách của đạo Hồi phản đối và yêu
cầu Đan Mạch phải xin lỗi chính thức.
Ngày 10-1-2006, một tạp chí của Na Uy đăng lại 12 bức tranh đó vì tự do
ngôn luận. Ngày 21-1-2006, Ủy ban giáo lý Hồi giáo kêu gọi tẩy chay các sản
phẩm của Đan Mạch và Na Uy. Ngày 31-1-2006, bộ trưởng nội vụ các nước Hồi
giáo yêu cầu Đan Mạch phải trừng trị các họa sĩ vẽ tranh biếm họa. Tiếp
theo đó một số báo chí của Pháp như France Soir, Charlie Hebdo cũng đăng
tải lại các bức tranh nói trên. Làn sóng phẫn nộ của giới đạo Hồi dâng cao.
Tại những quốc gia Hồi giáo, những nhóm người Hồi quá khích tấn công, đốt
phá các cơ sở ngoại giao của ba nước nói trên…
"Đúng là bọn điên, đúng là bọn cuồng, bọn cuồng tín. Thật là không thể
nào chấp nhận được. Chúng nó điên hết cả rồi!"
Hắn cứ nhắc đi nhắc lại câu nói đó với tôi một cách rất quả quyết. Càng nói
chuyện với tôi, hắn càng muốn chứng tỏ hắn là người vô đạo và không cuồng
tín. Tôi cũng có phần nào thích thú được làm quen với hắn, một cán bộ của
chế độ sang công cán dài hạn ở sứ quán. Là một nhà báo của chế độ, nên hắn
cũng đọc được rất nhiều báo khác để làm báo cáo tổng kết cho lãnh đạo sứ
quán. Càng đọc nhiều thông tin trong thời gian này, hắn càng thấy là đám
người theo đạo Hồi đang điên, còn hắn thì tỉnh táo.
Phải nói thật là hắn cũng có nhiều điểm "tiến bộ" so với những
cán bộ mà tôi đã từng gặp. Hắn rất quý tôi và rất muốn giao du với tôi vì,
dù sao, so với những người chạy trốn chế độ khác thì tôi cũng là người có
"lập trường" modéré (ôn hòa). Tất nhiên, những kẻ như hắn thì
phải là đảng viên rồi. Nhưng hắn vẫn tự nhận là đảng viên cấp tiến, nhìn
thấy nhiều vấn đề của đảng và đất nước, và có phần nào nhận thấy cần phải
dân chủ hóa đất nước. Tuy vậy, không phải hắn không có những khúc mắc về tư
tưởng.
Câu chuyện của chúng tôi đang xoay quanh vấn đề thời sự nóng bỏng ở thế
giới đạo Hồi, vì hắn rất thích nói chuyện về chủ đề này để chửi bọn đạo Hồi
cuồng tín. Tôi cũng tin vào suy nghĩ của hắn, một kẻ vô thần. Mà đã vô thần
thì không thể cuồng tín được.
Đang vui câu chuyện và chủ đề câu chuyện đang lái sang vấn đề Việt Nam, chuyện
Hồ Chí Minh, Phan Bội Châu… Tôi buột miệng đánh một câu tiếng Pháp:
- Ho Chi Minh était aussi un enculé (Hồ Chí Minh cũng là thằng đểu).
Gương mặt hắn liền đổi hẳn thần sắc, cứ như thể bị dao đâm, kiếm chém. Đôi
môi đẫn đờ, có phần lúng túng. Cặp mắt hắn có lúc long lên sòng sọc. Hắn và
tôi cùng lặng đi một lúc. Tôi biết là tôi đã làm hắn tổn thương.
Tất nhiên không phải ngẫu nhiên tôi nói ra câu đó. Cuộc đời của Hồ Chí Minh
có đểu cáng hay không, không phải là điều tôi muốn nói ở đây. Và chuyện đểu
cáng đối với tôi cũng không quan trọng. Vấn đề nằm ở chỗ khác. Tôi chỉ muốn
thử xem hắn có giống như nhiều người khác mà tôi đã từng gặp không? Hắn
đang ở nhà tôi, khách mời của tôi. Tôi và hắn là bạn với nhau mấy chục năm
rồi tuy trước đây, khi còn ở trong nước, chúng tôi đâu có dám nói chuyện
này.
Suy nghĩ một lúc, hắn nói với tôi: "Mày nói như vậy không được. Các
danh nhân của thế giới, chỉ có bác Hồ là nhất. Ai ai cũng có vấn đề cả, chỉ
có Bác ta là không có chuyện gì. Các dẫn chứng về Stalin, Mao… cứ tuôn ra
ào ào. Bác Hồ đúng là một vĩ nhân, người là niềm tin thiết tha nhất trong
lòng của mọi người dân và luôn cả trong trái tim nhân loại, tiếng người còn
vọng mãi mai sau…."
Tôi thông cảm cho hắn, từ nhỏ đến lớn chỉ bị nhồi sọ về Đảng và Bác nên khó
có thể chấp nhận một lời nói nào khác với sự tuyên truyền, tức những gì đã
được nghe dạy. Kể cũng không có gì là lạ cả, khi cả đời ta chỉ nghe theo
một chiều, cái đó trở thành chân lý; đầu óc của những người đó rất khó thay
đổi. Tôi đã cố gắng thuyết phục hắn nhiều lần để xem suy nghĩ và tư duy của
hắn có thể thay đổi được phần nào không, nhưng hắn nhất quyết không chịu
"thua". Đối với hắn, Bác là nhân vật số 1 trên hành tinh này. Tôi
đã cố gắng giải thích để hắn biết là tất cả chúng ta đều là nạn nhân của sự
tuyên truyền của chế độ, vậy bây giờ chúng ta phải giúp nhau để thoát ra
khỏi cái vòng "kim cô" đó. Câu chuyện cứ thế mà tiếp tục, không
ai thuyết phục được ai.
Cuối cùng thì hắn xin phép ra về với bộ mặt ủ rũ, với ánh mắt giận dữ. Từ
đó trở đi hắn không bao giờ gọi điện cho tôi nữa. Thỉnh thoảng tôi có gọi
mời hắn đến nhậu cho vui, vì cả hai thằng đều "phòng không" (chưa
có vợ), thì hắn tìm mọi cách để thoái thác. Hắn chịu bỏ bạn chứ nhất quyết
không chịu bỏ Bác.
Câu chuyện về thằng bạn này của tôi không phải chỉ là một trường hợp cá
biệt. Tôi có thể nói là rất nhiều người hiện nay cũng giống hệt như ông bạn
của tôi đây.
Có điều nghịch lý là trong khi họ chửi bới, khinh thường những người đạo
Hồi quá khích, cho rằng đó là những kẻ mù quáng, ngu muội, điên cuồng thì
chính bản thân họ cũng như vậy mà họ không nhận ra. Khi "chúa"
của chúng nó bị nhạo báng thì ta hả hê. Khi "chúa" của ta bị nhạo
báng thì ta nhất quyết không chịu. Nghe ra hắn còn quá khích và mù quáng
hơn cả mấy tay đạo Hồi quá khích kia.
Hãy cảnh giác với chính mình. Chừng nào trong đầu óc chúng ta còn một thần
tượng không thể đụng tới (bất kể thần tượng đó là ai), thì chúng ta vẫn còn
ngu muội, vẫn còn điên khùng giống hệt những kẻ đạo Hồi quá khích đang biểu
tình, đập phá các sứ quán Đan Mạch, Pháp, đang đòi "kiểm duyệt"
báo chí phương Tây….
Tự do ngôn luận là một quyền mà xã hội văn minh đã
tranh đấu trong gian khổ từ nhiều thế kỷ qua để có. Không bao giờ có chuyện
đặt lại vấn đề tự do ngôn luận. Chính những kẻ mù quáng, những kẻ chưa biết
mình là mù quáng mới cần đặt lại vấn đề tư duy của họ.
|